|
||||||||||||||||||||||
|
mai, mềm mại cho đến cái nhìn dịu vợi nơi ánh mắt trong mỗi bức truyền thần không đơn giản là sự chịu khó, cẩn thận và nhẫn nại mà còn là sự bắt gặp thế giới nội tâm, sự giao hoà, đồng điệu của hoạ sĩ với đứa con tinh thần. Vẽ tranh truyền thần không chỉ là vẽ tranh thờ như một số người vẫn nhầm tưởng mà còn là vẽ lại những chân dung để kỷ niệm, lưu giữ vẽ đẹp của một thời. Chính cái thần trong mỗi bức tranh luôn gợi cho người xem cái cảm giác ấm áp như ánh mắt của người thân yêu đang dõi theo họ, chia sẻ cùng họ. Trong mỗi bức tranh kỷ niệm, đôi lúc, họ lại bắt gặp chính mình của một thuở xa xưa, một thời thanh xuân thơ mộng. Đã có một thời những cái tên như Phi Hùng, Phi Hổ, Phi Long, Maria Mộng Hoa và sau này là Công Thành… gắn liền với nghề vẽ tranh truyền thần. Không biết họ vẽ đẹp đến mức nào nhưng theo lời kể lại, nam thanh, nữ tú, hoàng nam, tôn nữ thời bấy giờ đều muốn có tấm ảnh do những người đó vẽ. Người Huế xưa nhắc đến tên họ, nhớ về họ như là những người đã ghi lại, cất giữ, phác hoạ nét đẹp tâm linh sẵn có trong mỗi con người. Hồn xưa sắp mất?Thế rồi, luồng gió hiện đại thổi qua. Máy móc ra đời. Con người hiện đại muốn sự năng động và nhanh chóng. Tranh truyền thần vẽ theo kiểu truyền thống hiển nhiên rơi vào lạc lõng. Ai cũng công nhận nó đẹp, nó có hồn, nó là một tác phẩm nghệ thuật thật sự nhưng không còn ai đủ kiên nhẫn để chờ vẽ xong một bức truyền thần. Thay vào đó, họ lưu lại hình ảnh của mình chỉ bằng một cái “tách” của máy kỹ thuật số hay giữ lại hồn xưa của những bức ảnh cũ chỉ qua cái computer nhiều chức năng. Với kỹ thuật hiện đại này, những “thượng đế” có thể thay thế được đôi mắt nhỏ của mình bằng một đôi mắt đẹp khác, xoá đi những nếp nhăn trên gương mặt hay có thể có những phông màu rạng rỡ. Trong khi, tranh truyền thần chỉ là những hình ảnh mộc mạc, tập trung chủ yếu vào phần hồn của bức tranh.Một chút nuối tiếc, ngậm ngùi cho hồn xưa đã úa, tôi tìm đến với hoạ sĩ Công Thanh, cháu của hoạ sĩ Công Thành, người một thời là tác giả của những panô quảng cáo ở các rạp chiếu phim của Huế. Những năm tháng của tuổi trẻ, anh đã dồn hết nhiệt tâm của mình lên từng nét môi, ánh mắt của những bức truyền thần. Nhưng, hôm nay, anh đang vẽ những bảng quảng cáo, phục hồi ảnh cũ trên máy tính. Tất cả những tranh vẽ của anh ngày nào vẫn còn đó, rất nhiều, cả trên giấy, cả trong ký ức. Nhưng, cũng chỉ để anh đem ra khoe với những người bạn tâm giao hay ngắm những lúc rảnh rỗi. Bạn bè anh, người thì đã khuất, người thì bỏ nghề vì không thể mưu sinh được bằng cái nghề này. Người vẽ tranh truyền thần ở Huế, vì thế, bây giờ, chỉ đếm được trên đầu ngón tay và nghề cũng hiển nhiên trở thành “lỗi mốt”. Anh trụ lại với nghề để thoả nỗi đam mê nhưng cũng phải tính đường kiếm sống bằng con đường khác là vẽ bảng quảng cáo và phục hồi ảnh cũ. Những lúc có khách yêu cầu vẽ tranh truyền thần thì anh lại miệt mài với nghiệp cũ, bắt gặp chính hồn mình trong từng nét vẽ. Anh hồn nhiên kể cho tôi nghe những mẩu chuyện nhỏ, thú vị từ cái ngày anh còn là một hoạ sĩ vẽ tranh truyền thần. Câu chuyện về 2 trường hợp khóc oà trước bức tranh của anh bởi 2 lý do khác nhau làm cho tôi thấm thía được sự truyền cảm rất đỗi mạnh mẽ của tranh truyền thần. Ở tranh truyền thần, người xem không chỉ thấy được hình ảnh của người thân mà còn có cảm giác họ đang ở bên mình, đang nhìn mình, đang chia sẻ với mình. Vì thế mà vị khách hàng thứ nhất đã thất vọng khóc oà lên khi không bắt gặp trong bức tranh sự ấm áp thân quen của người đã khuất. Trái lại, người thứ 2 lại tức tưởi bởi cảm xúc dâng tràn khi gặp lại hồn xưa. Nhìn những bức truyền thần với vẻ đẹp mộc mạc, trầm tĩnh đến lạ thường và những bức ảnh kỹ thuật số ngập trong sắc màu, bỗng nhiên trong tôi nảy ra một sự so sánh. Vẫn biết, mọi sự so sánh đều chênh vênh và mỗi loại hình nghệ thuật có một ưu điểm riêng mà sao tôi vẫn thấy một sự tiếc nuối rưng rưng. Đã xa rồi hồn xưa… Trong lòng tôi cũng vang lên câu hỏi nhức nhối như những người yêu loại hình nghệ thuật này: liệu sau này nghề vẽ tranh truyền thần sẽ đi về đâu? Theo baocatphcm.com |
|
||||||||||||||||||||
| nhohue.net © copyrights 2004 Webmaster: An D. Le |
||||||||||||||||||||||