Bám Lấy Biển Để Sống
Tại tỉnh Thừa Thiên Huế, có 1 vùng đất nằm dọc bờ biển và gần như tách biệt với đất liền. Bao năm rồi người dân nơi đây luôn đối mặt với với bão lụt, nước dâng , cát bay, cát lở... Tai hoạ này đi qua, hiểm nguy kia ập lại. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, người dân ở đây vẫn bám lấy cát, bám lấy biển để sống trong cảnh khốn cùng.
Nhiều người gọi các xã bãi ngang ( từ cửa Thuận An kéo về cửa Tư Hiền) là các xã cù lao bên kia Phá Tam Giang bởi chúng nằm dọc bờ biển và gần như tách biệt với đất liền.
Về thăm cửa Tư Hiền vào một ngày đầu tháng tám, đường về bãi ngang ven biển đầy nắng và cát, gió thổi cát bay mù mịt, rát cả mặt người. Hàng trăm căn lều lúp xúp, liêu xiêu trong gió. Dân làng cho biết cả vùng có 373 gia đình gồm 3282 người hiện sống quanh khu vực này. Trong đó, trên một trăm hộ dân tại khu Làng Càng và Ngụ Vị đang đối mặt giữa sự sống và cái chết vì những căn lều họ trú ngụ chỉ còn cách sóng nước vài thước.
Chỉ tính từ năm 1995 đến năm 1999, dân vùng này đã phải chịu sự ảnh hưởng của 13 cơn bão, 5 áp thấp nhiệt đới, 23 đợt gió mùa đông bắc. Riêng cơn bão lịch sử năm 1999 đã nhấn chìm, cuốn trôi hàng chục căn nhà ra biển, để bao người phải sống trong cảnh tang thương. Đợt mưa lũ vào tháng 11/2001 đã làm cho hơn 1000 mét bờ biển nơi này bị biến dạng mà dấu vết của nó còn thấy rõ tận hôm nay. Dù đang là mùa hè nhưng biển vẫn khoét sâu vào đất liền trung bình từ 30 - 40m. Riêng tại khu Ngũ Vị, nước đã ngấp nghé tận hiên nhà. Nhiều gia đình đã phải bỏ đi nơi khác, để trơ lại mấy nền nhà ngổn ngang cát, gạch. Ðứng trước hoàn cảnh đó, người dân Tư Hiền vẫn phải bám lấy cát, bám lấy biển mà sống vì họ biết về đâu khi không một chút vốn liếng, không một tấc đất cắm dùi?
Trong một căn lều ọp ẹp tại khu Ngũ Vị, chị Nguyễn Thị Đâu, 32 tuổi, nói: "Cực chẳng đã mới phải chui ra chui vô ở đây. Sóng to gió lớn, nhà cửa lại thế này...Nói thiệt, ai mà chẳng sợ. Từ dạo nhà bị cuốn ra biển phải về đây ở đến chừ, đã có năm lần bảy lượt nước tràn vào nhà. Mỗi lần như vậy, tui phải vác con chạy trốn, chờ nước rút lại trở về. Ớn lắm chớ! Nhưng dân nghèo, sống nhờ biển thì phải bám biển thôi, biết làm răng được?!".
Có đến thăm và nhìn thấy những ngôi nhà ọp ẹp, tả tơi dựa vào nhau trước biển cả; những căn nhà "vá chằng vá đụp" bởi những mảnh nylon, chiếu rách, chỉ cách mặt biển độ mươi thước, mới thấy tận cùng sự khốn khó của người dân nơi đây. |